“Thành Công A thế giới muôn màu đó
Ngôi nhà nhỏ chan chứa tình yêu thương”
Đó là lời tâm tình của cô học trò nhỏ Hoàng Huyền Anh nhân dịp kỉ niệm 30 năm ngày thành lập trường. Học sinh Hoàng Huyền Anh đã gắn bó với mái trường Tiểu học Thành Công A từ năm 2012 - 2017. Trong suốt 5 năm học, em là một lớp trưởng gương mẫu, có năng lực và đã đạt được nhiều thành tích cao trong các cuộc thi cấp quận và thành phố. Bên cạnh những thành tích học tập xuất sắc, em luôn sôi nổi tham gia các hoạt động của Liên đội. Những dòng tâm sự của em về thầy cô và mái trường Tiểu học Thành Công A là những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò.
Thả nhẹ hồn mình về một thời vắng xa, tôi bỗng lạc vào miền ký ức tưởng chừng đã ngủ quên dưới lớp bụi thời gian cũ kỹ. Hiện ra trước mắt là bảng đen phấn trắng, là tiếng đọc bài ê a; tràn về tâm trí là quá khứ đã qua, là lớp học, là Thành Công A từng gắn bó suốt 5 năm thơ ấu. Dẫu đi qua bao chông chênh của cuộc đời, dẫu hình hài ký ức dần tan biến theo tháng chảy năm trôi, ta không sao quên được những người đã đồng hành cùng ta tháng ngày chập chững bước qua ngưỡng cửa lớp học ngày ấy. Đó là bè bạn ngây thơ cười nói, là thầy cô đã bao năm cần mẫn với sự nghiệp trồng người, chỉ đường soi lối cho biết bao thế hệ học trò trên con đường dẫn tới thành công.

Thành Công A thế giới muôn màu đó
Ngôi nhà nhỏ chan chứa tình yêu thương
Rảo bước chân ta vui ca đến trường
Đồng phục trắng trên vai khăn quàng thắm.
Ta nhớ mãi sân trường vương đầy nắng
Nhớ tiếng gió đùa vui tán lá bàng
Ta nhớ cả những khoảng trống mênh mang
Khi chia tay bạn bè cuối cấp.
Ta nhớ mãi giọng nói ngọt như mật
Cô cầm tay nắn nét chữ nhỏ xinh
Tiếng cô giảng thủ thỉ, tâm tình
Vỗ về ta những ngày đầu non nớt.
Buổi đầu đến trường, ôi chao là hồi hộp!
Nhớ nụ cười cô giáo thật là tươi
Mỗi giờ học luôn rộn vang tiếng cười
Tiếng đánh vần ngây thơ đầy ngọng nghịu.
Ta sẽ nhớ có những ngày nắng dịu
Chạy quanh sân trường đuổi bắt với ú tim
Kỷ niệm ấy như dòng sông lặng im
Chảy len lỏi và xuyên qua tâm trí.

Thành Công A trong tôi là những ngày luyện chữ đẹp mực dây đầy cả tay, là những ngày luyện thi Violympic Toán bên chiếc bàn nhỏ kê ngoài hành lang vắng. Ngày còn nhỏ, tôi đâu biết được những kỳ thi khốc liệt đến thế nào, chỉ biết rằng một khi đã bước vào phòng thi, mình sẽ phải cố gắng hết sức để không phụ lòng các cô - những người đã luôn chăm lo, tận tình chỉ bảo từng li từng tí, để không phí hoài những ngày miệt mài bên sách vở mà mãi vẫn chẳng xong một bài toán khó, để không quên đi những ngày cả trường nghỉ còn riêng đội tuyển vẫn đến trường ôn thi. Tôi rất vui khi đã đạt giải cao trong kì thi Violympic, bởi nó không chỉ khiến tôi tự hào về bản thân, mà còn là một minh chứng cho chất lượng giảng dạy của đội ngũ giáo viên Thành Công A. Các cô không chỉ đơn thuần là người truyền đạt kiến thức khô khan cho lũ trẻ con chúng tôi, mà các cô còn như những người mẹ hiền, tâm sự cùng chúng tôi mỗi khi nản lòng muốn bỏ cuộc hay mỗi lần vấp ngã trên hành trình tìm kiếm vinh quang, truyền cho chúng tôi năng lượng tích cực và sự tự tin để không gặp vấn đề tâm lý khi đối mặt với các đối thủ khác.

Thành Công A trong tôi còn là những buổi tham quan kỳ thú, là tháng ngày tập văn nghệ vui biết bao, là khi tôi thử sức với vai trò người lãnh đạo khi dạy lớp tập nhảy thi dân vũ. Không chỉ cho chúng tôi thêm nhiều trải nghiệm qua những lần cọ xát trong các kì thi, nơi đây còn cho chúng tôi được thỏa sức vui chơi, thỏa sức sáng tạo và làm mọi điều mình thích. Chúng tôi được “học mà chơi” trong chuyến tham quan những miền đất chưa bao giờ đặt chân đến, và khi ấy, cả lớp bỗng đoàn kết tới lạ kỳ, hồn nhiên vui đùa bên nhau, tạo nên bao kỉ niệm đáng nhớ. Tôi nhớ nhất năm lớp 5, cả lớp đã cùng tạo nên “cuộc chiến súng nước”, người đứa nào cũng ướt sũng, mắt nhìn đâu cũng mịt mờ vì nước, thế mà chẳng ai chịu thua ai, kết quả là trận chiến kéo dài từ lúc ở Bảo tàng Dân tộc học cho tới tận khi về trường vẫn chưa kết thúc. Hay những ngày tập văn nghệ cho trường, lần nào cũng được các thầy cô âm nhạc tận tình hướng dẫn cách hát sao cho hay, cách múa sao cho đẹp. Tuy thời gian tập luyện không dài, đôi khi còn phải tranh thủ tập vào những giờ ra chơi chỉ vỏn vẹn 15 phút, nhưng tiết mục đem lên trình diễn trên sân khấu vẫn vô cùng mỹ mãn và đón nhận nhiều sự ủng hộ từ các bạn học sinh.

Và Thành Công A trong tôi còn là những trưa hè oi bức im lìm, là tiếng trống của bác bảo vệ mỗi giờ thức giấc, là thư viện với hàng trăm đầu sách đa dạng, là khu vui chơi nhỏ xinh với cầu trượt đầy màu sắc, là bè bạn chơi với nhau chẳng chút toan tính. Quãng thời gian dưới mái trường Tiểu học cứ thế yên bình trôi qua, nhẹ như mây trời.
Nhớ ngày đầu vào lớp Một, cô Giang đón chúng tôi với biết bao ân cần, tôi còn nhớ cô dặn “không được tự ý động vào công tắc điện vì làm vậy là rất nguy hiểm” ngay từ lần đầu cô bước vào lớp. Chúng tôi vừa bước ra khỏi công trường mẫu giáo, đặt chân vào sân trường Tiểu học vẫn thật lạ lẫm biết bao. Chính sự tận tâm xen lẫn nghiêm khắc của cô đã uốn nắn những đứa trẻ còn quá đỗi vô tư như chúng tôi vào nề nếp kỷ luật và liên tục trở thành lớp xuất sắc được nhận cờ thi đua trong các buổi chào cờ đầu tuần.

Sau khi gửi lời chào lớp Một, cô Thủy đưa chúng tôi vào lớp và là người đồng hành cùng chúng tôi suốt hai năm lớp Hai và Ba. Cô nhẹ nhàng và dịu êm, luôn cố gắng tìm ra cách thú vị nhất để khích lệ tinh thần học tập của cả lớp. Và thế là “Hội chợ đổi quà” ra đời - nơi chúng tôi sẽ đổi những lời khen thành những món quà yêu thích. Ai ai cũng ra sức học tập và học được cách đối nhân xử thế sao cho phải phép, vì suy cho cùng, bọn trẻ con chúng tôi cũng đâu mong gì hơn ngoài một lời khen của người lớn - một sự công nhận cho những công sức mà chúng tôi đã bỏ ra. Cô Thủy còn đặt cho chúng tôi những biệt danh rất đáng yêu và thường hay đùa vui để xóa bỏ khoảng cách giữa cô và trò.

Lên lớp Bốn - lớp mà người ta thường nói là năm bản lề của Tiểu học, chúng tôi đã gặp cô Phương Hà. Cô hiền và giọng nói lúc nào cũng nhỏ nhẹ, giúp chúng tôi tiến bộ hơn mỗi ngày. Mỗi ngày lên lớp, cô lại diện một bộ váy khác nhau trông điệu đà làm sao. Năm lớp Bốn tưởng chừng như khó nhằn, vậy mà dưới sự giúp đỡ tận tình của cô lại trở nên dễ dàng tới lạ kỳ.

Và bước sang lớp Năm, khi đã trở thành anh chị lớn nhất trường, chúng tôi vô cùng may mắn được học cô Ngọc Lan - người đã tạo nên sự thay đổi lớn về lời ăn tiếng nói, về nề nếp kỷ luật. Cô đã tạo ra những sân chơi thật bổ ích cho chúng tôi. Đó là bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, là Noel vui nhộn, là Trung thu tôi sẽ không bao giờ quên khi được tự mình làm bánh dẻo tặng bố mẹ, là những bữa tiệc sinh nhật ngoài trời, buổi đi xem phim, chụp ảnh kỷ yếu. Đó đều là những kỉ niệm tôi chẳng thể quên, giống như những viên bánh trôi đầy màu sắc mà chúng tôi làm hôm Tết Hàn Thực. 5E là những sắc màu sống động và đáng yêu như thế. Cô đã luôn tin tưởng và khuyến khích chúng tôi thoát ra khỏi sự nhút nhát của mình để hòa nhập với tập thể, làm nên một 5E mà không thể tìm được ở đâu khác.

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Chúng tôi phải xa nhau, xa ngôi nhà nhỏ đã gắn bó suốt bấy lâu. Phượng vĩ nở đỏ một góc trời, ve sầu râm ran trên những tán cây, ngày bế giảng gần kề, chúng tôi càng mong sao cho thời gian ngừng trôi dù chỉ một khoảnh khắc. Nhớ những ngày chúng tôi ôm lấy nhau mà khóc dưới sân trường, nhớ hôm cô Lan ngồi trò chuyện cùng cả lớp mà nước mắt cứ bất giác rơi. Người ta thường bảo “trẻ con cấp I biết gì đâu mà buồn”, nhưng tôi không nghĩ thế. Cho dù là trẻ con hay người lớn, ở bất kì độ tuổi nào, chúng ta đều cảm nhận được nỗi buồn của sự chia ly, vậy cớ sao phải ngoảnh mặt đi với những người đã ở bên ta suốt 5 năm đầu tiên của quãng đời học sinh ấy?
Thời gian trôi đi chẳng ngoảnh lại
Chúng mình sắp chẳng được thấy nhau
Khóe mắt vương chút lệ sầu
Dặn lòng chẳng muốn buông câu ly biệt.
“Chúng mình cố gắng chạy mãi, chạy mãi, cuối cùng vẫn không thắng nổi sự tàn phai nghiệt ngã của thời gian. Lặng ngắm bông phượng nở đỏ ngày hạ sang, mới giật mình nhận ra thời gian bên nhau chẳng còn bao lâu nữa. Cho tớ xin cơ hội được làm quen với các cậu lại một lần nữa, để dâng đầy thêm trong lòng những yêu thương. Để dẫu mai này có phải rời xa mái trường, vẫn in hằn bóng hình các cậu nơi đáy mắt.”
Tựa những áng mây lãng đãng trôi, kí ức một thời con trẻ ru êm lòng tôi giữa bao bộn bề của thế giới hối hả. Con xin chân thành cảm ơn các thầy cô đã trở thành người soi đường mở lối cho chúng con những năm tháng chúng con còn non dại nhất. Nếu không có thầy cô, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một mái trường đầy ắp tình thương, và những đứa trẻ ngỗ nghịch như chúng con có lẽ cũng chẳng dám mơ ước. Nếu không có bè bạn, có lẽ cũng chẳng có những kỉ niệm đáng nhớ để giúp tôi trưởng thành như hôm nay, và cũng chẳng có những kỉ niệm một thời thơ ngây để cho tôi nhớ mãi. Bây giờ tôi đã là học sinh của một ngôi trường chuyên danh giá bậc nhất, nhưng những gì tôi học được ở Thành Công A, tôi vẫn luôn rất trân trọng, bởi đó chính là hành trang đầu tiên đưa tôi vào đời. Mỗi kỉ niệm đều là một vì sao lấp lánh trong vũ trụ bao la, là thứ nâng bước cho ta những ngày yếu lòng nhất.
Cho dù có đi đâu xa, Thành Công A vẫn là nhà, là nơi nuôi dưỡng ước mơ để mai này ta cất cánh tung bay đến muôn vàn chân trời mới. Lớp lớp học trò đã cập bến ước mơ, chỉ còn thầy cô vẫn ở lại, chờ mong mỗi người trở về đều thành đạt. Một lần nữa, con xin chân thành cảm ơn tất cả các thầy cô - những người đã dìu dắt chúng con đi qua 5 năm đầu tiên của quãng đời học sinh. Con chúc thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, giữ mãi tâm huyết với nghề để tiếp tục là người truyền lửa đam mê tới các thế hệ học trò hôm nay và mai sau!
Nguồn: Hoàng Huyền Anh - Học sinh trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam
Cựu học sinh trường Tiểu học Thành Công A- Niên khóa 2012-2017
